Trải dài trên một diện tích khoảng 20km vuông, đền Khajuraho nằm ở miền Trung của giang sơn Ấn Độ,. Nơi đây từng là một thành phố phồn hoa, sôi động, thủ đô của một đế chế Chandela hùng mạnh. Thời gian đã làm ngôi đền rơi vào lãng quên trong nhiều thế kỷ và bị đậy bởi rừng rậm trước khi được chính quyền thực dân Anh phát hiện vào năm 1893.
Đá sa thạch là nguyên liệu chính để xây dựng các ngôi đền. Các kiến trúc sư từ hơn khoảng 1000 năm trước không hề dùng đến vữa, các phiến đá được gắn với nhau bằng các lỗ mộng đi cùng khớp mộng và kết liên kiên cố bởi lực quyến rũ.
Ấn tượng nhất có lẽ là những cụm tượng mô tả cảnh nam nữ hoan ái với nhiều phong độ, thậm chí có những hình khắc biểu lộ những kẻ đứng gần đó nhìn trộm. Tuy nhiên tuốt tuột đều mang tính biểu cảm và được khắc họa một cách đầy nghệ thuật chứ không hề mang đến cảm giác tục tĩu. Ngoài ra, một số trong những ngôi đền ở đây có hai lớp tường và được chạm khắc những hình bien dong an mon thù nhỏ về đời sống tình dục.
Có rất nhiều lời giảng giải cho việc khắc họa những hình ảnh đầy nhạy cảm này lên khu đền thờ các vị thần, có người cho rằng tại nơi đây đã từng tồn tại một giáo phái Hindu phụng dưỡng những biểu trưng thân xác và lạc thú trong đời. Lại có kẻ cho rằng đây là cách để con người tu tâm dưỡng tính tránh được những cám dỗ trong thế cuộc.
Với sự độc đáo trong kiến trúc và một lịch sử tồn tại lâu dài, quần thể đến Khajuraho đã được UNESCO công nhận là di sản văn hóa thế giới vì “những giá trị sáng tạo nghệ thuật độc nhất vô nhị vô nhị”. (Deplus) |
Thứ Sáu, 8 tháng 8, 2014
Ghé thăm ngôi đền ‘hoan lạc’ ở Ấn Độ
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét