Vừa đi cấy cùng mẹ về tới nhà, chị Phạm Thị Hiếm (SN 1985, trú tại xóm Nà Vanh, xã Piềng Vế, huyện Mai Châu, Hòa Bình) đã vội chạy đi mua thuốc chữa trị bệnh thần kinh cho bố. Khi chị đang chuẩn bị bữa cơm trưa cho cả nhà, bất thình lình từ phía sau, ông Phạm Bá Thức (SN 1957, bố chị Hiếm) tái phát bệnh thần kinh, dùng cuốc ám sát con gái. Thế cuộc đắng cay của cô gái trẻ Những đôi mắt hốt hoảng, những tiếng thở dài chua xót... Là cảm giác chung của người dân xóm Nà Vanh mỗi lần nhắc tới cái chết thương tâm của chị Phạm Thị Hiếm khi bị chính cha ruột dùng cuốc giết hại. Ngôi nhà nhỏ tồi tàn, vẹo vọ của gia đình chị Hiếm nằm lọt thỏm giữa núi rừng xứ mường thỉnh thoảng lại vọng ra những tiếng khóc ai oán như vừa trách móc, vừa xót thương. Tựa lưng vào chiếc bàn độc ọp ẹp đặt di ảnh cô con gái, bà Ngần Thị D (SN 1960) khuôn mặt khắc khổ đầy vết nhăn, đôi mắt ngấn lệ nghẹn ngào san sẻ về hoàn cảnh gia đình. Bà và ông Thức lớn lên cùng nhau dưới bản Mường đói nghèo. Khi tới tuổi cập kê, hai người phát sinh tình cảm, được sự hài lòng của gia đình nên đi tới thành thân. Vốn thực chất đôn hậu, chăm chỉ, lại có chí nên vợ chồng bà sống với nhau vô cùng hạnh phúc. Tuy nhiên, thành hôn đã lâu nhưng niềm thèm khát có một mụn con của vợ chồng ông Thức vẫn luôn âm ỉ cháy. Đầu năm 1985, chị Hiếm ra đời trong sự vui mừng hết sức của vợ chồng ông Thức và hai bên nội ngoại. Có lẽ, xem cô gái bé bỏng như một món quà vô giá, ý nghĩa mà Cuộc đời đã ban tặng thành ra vợ chồng ông Thức quyết định đặt tên con là Hiếm. Chị Hiếm lớn lên trong sự đùm bọc, ái tình thương của bố mẹ. Dù gia đình có khó khăn tới mấy, vợ chồng ông Thức vẫn cố nhịn ăn, nhịn mặc để cho con gái mình bằng bạn, bằng bè. Vốn là cô gái trẻ hiền dịu, nết na lại có dung nhan trong vùng, đã có rất nhiều chàng trai chú ý nhưng duyên vẫn chưa tới với chị Hiếm. Qua sự giới thiệu của bạn bè, chị Hiếm quen một người đàn ông hơn chị 3 tuổi, quê ở Thanh Hóa. Sau một thời gian thăm hỏi qua lại, hai bên nảy sinh tình cảm rồi đi tới thành thân. Những tưởng cô gái trẻ sẽ có cuộc sống gia đình hạnh phúc nhưng chỉ chung sống được vài năm, người chồng của chị Hiếm đổ đốn bài bạc, rượu chè, nghiện ngập. Đứa con gái nhỏ là điểm tựa độc nhất vô nhị cho chị Hiếm trong những ngày tháng đau khổ đó. Tài sản bao Diệt chuột nhiêu năm vợ chồng làm ăn tích cóp cứ lần lượt “đội nón ra đi” theo làn khói trắng của nàng tiên nâu. Những trận đòn của người chồng vũ phu đối với chị cũng ngày một nhiều. Cuộc sống vợ chồng như địa ngục khiến nhiều lúc chị cảm thấy kiệt lực, tuyệt vọng. Đã đôi lần chị định tìm tới cái chết nhằm giải thoát cho bản thân, nhưng nghĩ tới đứa con còn thơ ấu, cùng ba má già chốn quê nhà thì chị Hiếm lại từ bỏ ý định. Năm 2012, để giải thoát cho bản thân, chị Hiếm đã quyết định viết đơn ly hôn. Sau khi đường ai nấy đi, chị mang theo cô con gái nhỏ về quê sinh sống để thờ phụng, báo hiếu cha mẹ già. Chưa kịp báo hiếu đã phải chết thảm dưới chính tay người cha Ở chốn quê nhà, việc làm không có, quanh năm suốt tháng chỉ biết trông mong vào mấy sào ruộng bạc màu khiến cho cuộc sống gia đình mỗi lúc một khó khăn. Sau khi bàn tính với bố mẹ, chị Hiếm quyết định vay mượn tiền nhà băng, bạn bè để làm kinh phí đi xuất khẩu cần lao với ước nguyện giúp gia đình có thể thoát nghèo. Những năm tháng xa nhà, con gái nhỏ của chị Hiếm đều do một tay ông bà ngoại chăm chút. Cũng trong thời gian này, ông Thức bỗng lâm bệnh nặng. Đi khám, các thầy thuốc kết luận ông bị thần kinh. Thương chồng, bà D đã phải bán hết trâu bò, tài sản có giá trị khác trong nhà, cộng thêm tiền con gái gửi về để chữa chạy cho ông Thức, nhưng bệnh tình chẳng thuyên giảm. Kinh tế kiệt quệ, bà D đành lấy thuốc về nhà cho chồng điều trị. Nghĩ rằng, uống thuốc đều đặn thì bệnh tình của chồng sẽ thuyên giảm, nhưng càng ngày bệnh tình của ông Thức càng nặng thêm. Nhiều hôm đi làm không thể trông nom, bà D đành phải khóa trái cửa nhốt read more chồng mình trong nhà. Sau 4 năm lăn lộn kiếm sống trên đất khách quê người, chị Hiếm trở về nước. Nhìn cảnh nhà cửa tiêu điều, bố thì bệnh nặng, mẹ mỗi lúc già yếu đi trông thấy, chị Hiếm đã chẳng thể cầm được nước mắt. Thương bố mẹ suốt một đời nặng nhọc vì cháu con, chị Hiếm đã dành đa số số tiền mình tích cóp được, dựng lại ngôi nhà cấp bốn cho cả gia đình. Phần còn lại, người con gái hiếu thảo đó quyết đưa cha đi khắp các bệnh viện lớn nhỏ để chữa bệnh. Thế nhưng khi chưa thể báo hiếu được nhiều thì chị Hiếm đã phải chết trong đau đớn. “Sáng hôm đó, Hiếm còn đi cấy cùng tôi. Đến trưa về, còn chưa kịp ăn uống gì thì nó đã vội chạy đi mua thuốc cho bố. Lúc đó, tôi nói với con, đưa trâu lên rừng cho ăn cỏ rồi sẽ quay về ăn cơm, ai ngờ sự việc lại ra nông nỗi ấy. Giá tôi ở nhà thì có nhẽ Hiếm đã không phải chết thương tâm như vậy. Giờ đây con gái chết đi, tôi thì mỗi lúc một già yếu, không biết sau này cháu gái sẽ sống ra sao”, bà D nghẹn ngào. Ông Phạm Bá Tha- Trưởng xóm Nà Vành cho biết, ông Thức đã bị bệnh thần kinh từ nhiều năm nay. Gia đình đưa đi chữa trị nhiều nơi nhưng không khỏi. Khoảng 13h30 ngày 10/7, khi mọi người đang quét dọn ở nhà thì bỗng nghe thấy tiếng hò hét thất thanh từ phía nhà ông Thức. Hốt hoảng, mọi người chạy tới xem có chuyện gì thì chứng kiến một cảnh tượng hoảng hồn. Ông Thức vẫn còn cầm trên tay cái cuốc dính máu, mặt thờ thẫn vô thức. Trong khi đó, chị Hiếm nằm bất động trên vũng máu. Vụ án một lần nữa lại dấy lên vấn nạn quản lý người thần kinh tại hộ gia đình đang rất nóng giờ. Xuân Thắng |
Thứ Ba, 15 tháng 7, 2014
Bi kịch gia đình, bố thần kinh dùng cuốc giết hại con gái hiếu thảo
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét